Bản Văn Công Bố Sau Ngày Hội Thảo

 

"HẬU QUẢ 50 NĂM CẦM QUYỀN

CỦA TẬP ĐOÀN CỘNG SẢN

HỒ CHÍ MINH"

 

 

Ngày 20 tháng 8 năm 1995, tại Sydney, Úc Đại Lợi, một buổi hội thảo đặc biệt được tổ chức, quy tụ hơn 180 nhân sĩ, chuyên gia, đại diện các đoàn thể, tổ chức, các giới báo chí truyền thông ở Sydney, Melbourne và thủ đô Canberra. Thành phần thuyết tŕnh bao gồm các khuynh hướng chính trị hoàn toàn khác biệt trong quá khứ, nhưng đă có nhiều điểm tương đồng trong hiện tại.

Mục đích của buổi hội thảo là tạo cơ hội cho những người có thành tâm, không phân biệt khuynh hướng Dân chủ Tự do hay Cộng sản cấp tiến hoặc ly khai, có dịp tŕnh bầy quan điểm của ḿnh và đối thoại trong sự tôn trọng lẫn nhau, để từ tiểu dị đi đến đại đồng, góp tâm nguyện chung vào việc tranh đấu xây dựng dân chủ và phát triển đất nước.

Bản văn công bố gồm 9 điểm sau đây minh định sự đồng tâm hiệp lực với đồng bào trong nước chống độc tài áp bức, và với tất cả các phong trào tranh đấu cho Nhân quyền và cho công cuộc Dân chủ hóa đất nước.

          l. Suốt nửa thế kỷ cầm quyền, công ít tội nhiều, nhóm lănh đạo đảng Cộng sản Việt-Nam đă đi ngược với mục tiêu “cách mạng” chân chính, nên đă đưa đất nước đến sự suy sụp toàn diện. Sự hy sinh của nhân dân trong cuộc chiến tranh được gọi là “giải phóng” kéo dài ba mươi năm, với hàng triệu người thương vong, chỉ đạt được những ảo tưởng “Độc lập Tự do - Hạnh phúc”, dưới một chế độ độc tài, độc đảng, phản tiến hóa.

2. Việc cải cách kinh tế hiện nay ở Việt-Nam, được gọi là “đổi mới”, để tiến đến nền kinh tế thị trường theo định hướng  xă-hội chủ nghĩa, chỉ là những biện pháp đổi mới nửa vời, nhằm mục đích cứu văn chế độ, đồng thời củng cố quyền lực và tích lũy tư bản cho một thiểu số cầm quyền.

3. Không có một chính sách đổi mới chính trị nào được hoạch định để đưa đất nước đến mục tiêu “dân chủ hóa” thật sự, cũng như không có một sự kiện thực tế nào chứng tỏ chế độ sẽ từ bỏ chủ nghĩa Mác-Lênin. Sáng kiến mới nhất của nhóm lănh đạo đảng CSVN là đề cao “Tư tưởng Hồ Chí Minh” để xác định lập trường trung thành với chủ nghĩa Mác-Lênin. Mục đích và chủ trương của tập đoàn cầm quyền trước sau vẫn là “độc đảng toàn trị” và “vô sản chuyên chính”.

4. Quan niệm về một “Nhà nước pháp quyền: của dân, do dân, v́ dân” mà chế độ CSVN công bố chỉ là sự lập lại những tử ngữ vay mượn để che dấu sự gian dối. Thật ra đó chỉ là một “nhà nước pháp quyền của đảng, do đảng và v́ đảng”; v́ pháp luật đă được đảng minh xác phải là pháp luật XHCN, một hệ thống luật lệ hoàn toàn khác biệt với tinh thần luật pháp dân chủ của thế giới. Với thuật quỷ biện ấy, Nhân quyền và Dân quyền đă bị thay đổi ư nghĩa và bị vi phạm trắng trợn một cách có hệ thống.

5. Đất nước đang bị phá sản v́ xă hội và con người, nhất là lớp tuổi trẻ, tương lai của dân tộc, đang bị phá sản trầm trọng sau năm mươi măm đảng thực hiện vô sản chuyên chính, giai cấp đấu tranh, gieo rắc hận thù, khủng bố, chết chóc, nghèo đói. . . Sự phá sản toàn bộ xă hội và con người đang gây nên những hậu quả vô cùng nghiêm trọng về mọi phương diện trong hiện tại và c̣n kéo dài trong nhiều thế hệ sắp tới.

6. Với những hậu quả nghiêm trọng của 50 năm cầm quyền, nhất là với thái độ ương ngạnh tự trói buộc vào một chủ nghĩa ngoại lai lỗi thời, chế độ Cộng sản đă trở thành chướng ngại chính cho công cuộc dân chủ hóa và phát triển đất nước. Trước nhu cầu tiến hóa của dân tộc và trước ư nguyện chính đáng của toàn dân, việc duy tŕ chế độ độc tài đảng trị là một tội ác trước lịch sứ.

7. Năm mươi năm hận thù, chết chóc, nghèo đói, lạc hậu... là thời gian quá đủ để thí nghiệm một học thuyết. Những vấn đề hiện tại của đất nước cần phải được giải quyết tặn gốc rễ. Trong tinh thần bao dung của toàn dân, “đối thoại” có thể là một giải pháp mở đầu, giúp cho đất nước tránh được nhứng thảm họa mới. Cần phải có những cuộc đố thoại thành thật và rộng răi để tạo không khí cởi mở. Đảng CSVN cần phải từ bỏ chính sách đàn áp đă lỗi thời, thẳng thắn đối thoại với toàn dân và với những khuynh hướng tranh đấu đối lập, thẳng thắn nh́n nhận những lỗi lầm của chế độ, để cùng t́m ra một phương thức cụ thể tiến đến việc dân chủ hoá đất nước.

8. Dân chủ hóa đất nước là chính nghĩa của toàn dân. Hàng ngũ đấu tranh dân chủ ở trong nước tuy chưa đông đảo v́ bị bạo quyền đàn áp, nhưng đă trở thành một thực thể càng ngày càng phát triển lớn mạnh, càng ngày càng được sự hưởng ứng trọn vẹn của toàn dân và sự hậu thuẫn mạnh mẽ của trào lưu dân chủ trên thế giới. Ngược lại guồng máy thống trị đàn áp lỗi thời của CSVN đang suy biến trầm trọng và phân hóa nội bộ, v́ đảng viên ly khai chống lại đảng, v́ cán bộ mất niềm tin ở chủ nghĩa.

9. Chia xả trách nhiệm với công cuộc đấu tranh dân chủ để phát triển đất nước:

- Trân trọng kêu gọi sự đồng thuận hưởng ứng của đồng bào và của tất cả các khuynh hướng chính trị ở hải ngoại, để tạo một thế trận đồng tâm, đồng bộ yểm trợ các phong trào đấu tranh quốc nội.

- Nghiêm trọng lên án chính sách đàn áp đang gia tăng cường độ của tập đoàn lănh đạo CS Hà-nội. Hành động khủng bố, đàn áp tôn giáo và những người đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền phải chấm dứt ngay.

- Kêu gọi thiểu số cầm quyền đảng CSVN sớm thức tỉnh trước sức mạnh của trào lưu dân chủ và trước chính nghĩa tranh đấu của toàn dân. Đặt toàn dân vào hoàn cảnh bị lường gạt, thách thức không phải là giải pháp cho những vấn đề đất nước.

 

Làm tại Sydney, ngày 20-8-1995.

 

Ban Tổ Chức Hội Thảo

 

Tập Hợp Đồng Tâm